Lại là viết content: Làm sao để freelancer/ agency 'đốn ngã' trái tim của inhouse?

Tiếp tục là bài viết về phân tích, so sánh, nhưng chủ đề hôm nay được xem là đề tài “nóng hổi”, luôn khiến các bạn inhouse phải vò đầu bứt rứt mỗi khi tìm kiếm đối tác hợp tác bên ngoài, nhất là về mảng content.

Freelancer hay agency phải viết content làm sao để hợp nhãn các bạn inhouse? Mình cũng đã từng ở cả 2 vị trí này, nên mình hiểu hơn hết những éo le, nghịch lý mà mỗi bên gặp phải. Vậy đó là gì?

TH1: Mâu thuẫn về nội dung

Client lúc nào cũng cảm thấy đối tác không hiểu về sản phẩm, viết bài trớt quớt, đụng bài nào sửa bài đó.

Agency/ Freelancer lúc nào cũng cảm thấy client thật không chuyên nghiệp, quá tham vào việc nói về sản phẩm mà đánh mất cái hay của bài viết, không còn yếu tố viral.

TH2: Mâu thuẫn về cá tính thương hiệu

Client lúc nào cũng cảm thấy đối tác dùng ngôn từ, câu chữ không đúng với cá tính thương hiệu. Agency/Freelancer lúc nào cũng thấy client thật cổ hủ, không cập nhật các cách bắt trend mới mà lúc nào cũng dùng các từ ngữ nghiêm túc, khó tương tác đặc biệt là trên các kênh social.

TH3: Mất thời gian đôi bên

Đó là khi agency/freelancer thấy khó chịu khi phải sửa bài lại 2 đến 3 lần, nhưng cuối cùng client quyết định tự đập đi xây lại và gửi lại một phiên bản hoàn toàn khác với bài viết lúc đầu. Cá nhân mình đánh giá đây là lỗi thường gặp và phổ biến nhất, mất thời gian của cả hai bên. Nếu sau 2-3 tuần hợp tác vẫn xảy ra trường hợp trên, điều đó cho thấy client đã mất kiên nhẫn với bạn, báo hiệu sự tan vỡ sắp gần kề.

Còn một số trường hợp éo le khác như một trong những nhân sự tham gia trực tiếp ở cả 2 phía nghỉ việc, hoặc đối thủ cũng thuê agency/freelancer đó viết bài, thôi cái này cá biệt quá khỏi bàn hen. Chỉ giải quyết mớ bòng bong trên đó là cũng đổ mồ hôi hột rùi.

Bởi vậy client đâu phải muốn mang tiếng “ác”, mà bắt buộc phải ác, angency/freelancer cũng đâu phải tự dưng mà viết sáo rỗng đi, bị client triệt tiêu cái động lực rồi còn đâu. Vậy vấn đề ở đây là gì? Làm sao để hai bên có thể là những người bạn ăn ý với nhau thực sự?

Về phía client:

Thứ nhất, client đặt kỳ vọng quá cao vào agency/freelancer, đúng hơn là đánh giá cao khả năng thấu hiểu sản phẩm, thương hiệu của đối tác. Vì vậy, họ chủ quan cho rằng các supplier chỉ cần đọc hết thông tin trên website và cộng thêm 1-2 buổi lấy brief là có thể viết bài chuẩn “brand” như mong muốn của mình.

Không phải nói chứ một số client cũng khá yếu trong việc truyền đạt kiến thức và không đưa ra các trọng tâm chính để lưu ý đối tác, mặc định là họ cũng hiểu sản phẩm như mình.

Nên khi nhận kết quả thường tỏ ra hụt hẫng, tụt mood, rồi lại hì hục ngồi sửa để “dằn mặt” supplier. Đáng lẽ, client cần ngồi lại hệ thống hóa mọi kiến thức để đảm bảo rằng supplier hiểu rõ ngọn ngành, ngóc ngách như một nhân viên trong công ty. Bởi cái gì người ta hiểu thì người ta mới gọi tên được, mô tả hay kể lại được.

Thứ hai, client thường “tiếc tiền” nên muốn một bài đã thuê viết là phải hiệu quả. Hiệu quả ở đây được định nghĩa là “chất” từng từ, “sắc” từng ý, phải chỉn chu cả về câu chữ lẫn nội dung. Mà client lại hay mắc bệnh tham ý, muốn nhồi nhét tất cả các ý hay của thương hiệu vào và đánh giá chuẩn bài viết dựa trên tỷ lệ thương hiệu chiếm trong bài viết đó.

Đối tượng này thường là những client không có chuyên môn chính trong lĩnh vực liên quan mà thường kiêm nhiệm thêm (Thường thấy ở công ty nhà nước, công ty sme quy mô nhỏ hoặc công ty kinh doanh mảng b2b).

Mà cũng đúng thôi, người ta không làm được người ta mới đi thuê, nên người được thuê ngoài chuyện đi làm thuê còn phải training thuê nữa. Người ta hiểu thì người ta mới tin, mà lòng tin ban đầu là cái cực kỳ quan trọng. Lát xuống phần supplier sẽ nói tiếp cái này.

Thứ ba, đa số client thường muốn “an toàn” cho chính mình nên không thích những bài content khác quá xa so với phiên bản “inhouse” về cả phong cách diễn đạt lẫn hình thức thể hiện.

Supplier chỉ bị có 1 người/ 1 team soi mói, chứ client phải chịu hàng trăm con mắt, người trong công ty hay khách hàng nè, chưa kể nếu công ty đó đã lên sàn nè, là từ cổ đông đến nhà đầu tư rồi báo chí chỉ chực chờ để rỉa vô câu này câu nọ.

Bởi vậy bảo vệ hình ảnh thương hiệu đối với client luôn là nhiệm vụ tối quan trọng hơn là mạo hiểm “làm mới” thương hiệu. Khổ một nỗi, agency/freelancer nào cũng muốn có dấu ấn để client dễ so sánh về mặt hiệu quả, dấu ấn mà càng ấn tượng càng tốt.

Bởi thế nên hai trái tim cứ đập lệch nhịp với nhau miết.

Về phía agency/freelancer:

Thứ nhất, đối tượng này thường thích sáng tạo và đa số cho rằng sự sáng tạo chính là sự khác biệt khiến team họ nổi bật hơn so với các đối thủ cùng ngành.

Ngành agency/freelancer đa phần là các bạn trẻ tuổi, năng động nên cũng rất đồng lòng với suy nghĩ này, khác với các bạn client thường có độ “chín” trong suy nghĩ và sự nghiệp. Vấn đề là, các bạn cần có sự sáng tạo “trong khuôn khổ”, đừng đi ra ngoài cái khung mà client yêu cầu. Khung đó là gì?: Mục đích/mục tiêu, đối tượng truyền thông, thông điệp truyền thông.

Bởi vậy, gặp đối tượng truyền thông là giới trẻ thì vô tình mà nó trùng nhau, vô tình mà “Chúng ta thuộc về nhau”. Giả sử đi qua case khác trúng đối tượng yêu cầu là người có gia đình và thu nhập cao mà vẫn tư duy theo lối mòn là thành sáng tạo không lối thoát luôn.

Bởi vậy nên nếu client suốt ngày lèm bèm, nên tự hỏi lại bản thân đã nhảy ra cái khung đó hay chưa nha.

Thứ hai, agency/freelancer thường làm rất nhiều dự án khác nhau, thuộc mọi ngành nghề và đối tượng khác nhau.

Chính vì vậy, trái tim thường bị chia làm nhiều mảnh thì làm sao nhiệt huyết như client chỉ hướng về 1 tình yêu cho được.

Đó là chưa kể, giả sử việc viết bài chỉ là một trong những hạng mục trong campaign mà agency triển khai với client đi, “nàng” account vì quá nhiều thứ phải lo nên sơ suất truyền đạt cho content writer bị rơi rớt mất vài chữ là đã trở thành câu chuyện khác rồi.

Sự chuyên nghiệp cũng từ đây mà ra nè, khẳng định thế nào là một agency/freelancer đẳng cấp. Giả sử client có tâm hệ thống lại kiến thức là khá tốt.

Nhưng nếu không, tự bản thân agency hay freelancer cũng phải tập trung tìm hiểu, hệ thống lại tất cả thông tin của khách hàng như một cuốn giáo trình thu nhỏ, sau đó chờ xác nhận của client.

Quá trình tự lọc, tự đào sâu tổng hợp giúp agency/freelancer có sự thẩm thấu nhất định về brand của client, từ đó dễ tìm được tiếng nói chung với client hơn.

Chẳng đi đâu mà thiệt, thông tin đó tổng hợp rồi thì sau này cũng đưa vào bài thôi. Mà được client đánh giá là nhiệt tình, hiểu sản phẩm. Được tin tưởng thì làm cái gì cũng dễ dàng, thuận lợi.

Thứ ba, ngoài chuyện hiểu về brand, về sản phẩm, agency/freelancer cần nên thấu hiểu cả client- đặc biệt là người cùng triển khai trực tiếp. Sự thấu hiểu này là để hai bên hợp tác thuận lợi, vui vẻ hơn.

Nên tìm hiểu lý do mỗi khi content của mình bị trả về và cố gắng điều chỉnh nó tốt hơn vào những lần sau.

Đừng nên viết cho đã cái “tôi” của mình rồi gửi lại phó mặc hết cho client và bảo là “trend bây giờ nó thế”. Còn làm sao để hiểu client thì ở trên mình vừa nói rồi nhé!

Túm lại, client và agency/freelancer hai đối tượng luôn cần có nhau. Khi đã xác định đến với nhau, nên đặt ra các quy tắc cụ thể, phải thật rõ ràng và đảm bảo cả hai đều hiểu rõ mọi vấn đề trước khi bước vào hợp tác, để không phải ôm “cục tức” về sau.

P/s: Có khi nào là bài dài nhất trong số các bài mình từng viết ở đây :))

5 (100%) 2 votes

Leave a Reply