REVIEW SÁCH HAY: SÁCH THUẬT XỬ THẾ CỦA NGƯỜI XƯA: CÓ NHỮNG ĐIỀU CŨ MÀ KHÔNG CŨ

Sách đọc xong đã lâu, mà nay mới rảnh rỗi ngồi ngẫm lại và review sách hay cho mọi người. Những triết lý không mới, nhưng không phải ai đọc một lần cũng có thể hiểu được.

Người xưa sâu sắc, thâm thúy hơn người nay ở chỗ đó. Họ vận dụng điển tích, phân tích bối cảnh mà luận được quá trình suy nghĩ của đối phương. Con người nay thừa hưởng thành quả theo khoa học tâm lý và đúc rút nó thành hai chữ "đọc vị", thông qua ngôn ngữ và hành vi, thì cũng là để đối nhân xử thế, để sống một đời bình lặng nhưng chực chờ những cơn sóng ngầm 
Chém gió zị cũng nhiều rùi, vào đề chính nhỉ. Sách cô đọng những lời khuyên ý nhị mà con người nên suy xét thấu đáo mỗi khi giao tiếp, giữa trên và dưới, giữa mình và phần còn lại, cũng như cách rèn luyện nội tâm của chính mình để không lộ điểm yếu:

Lòng tự ái:

Cái này hùi xưa chắc nhìu hơn bây giờ. Cũng vì cái này mà nhiều anh hùng đã đi vào chỗ chết một cách lãng phí chỉ vì để tính tự ái lấn át lý trí. Bài học rút ra: đừng nên cười nhạo người khác, kể cả khi đó chỉ là một trò đùa và mình không hề có ý xấu gì trong đó. Mỗi người đều có một tự ti riêng, họ tự biết và sợ người khác nhìn thấy. Những người có tính tự ái cao thường ko vượt qua được sự tự ti của chính mình. Mình đã không hóa giải nó mà còn khắc sâu thêm, há nào kích thích bạn “Ăn miếng trả miếng”, chả được gì ngoài tổn thương lẫn nhau cả.

 

Chữ lễ của Á Đông:

Đây là cái tiếp nối của cái trên. Lễ là thể hiện sự nhún nhường, tôn trọng, đặt người khác lên trên mình. Nó ko mang ý nghĩa xu nịnh phục vụ cho mục đích cá nhân, nó là thật tâm thật lòng trân trọng và yêu mến người khác bằng cái tâm chân thành, coi mỗi người đều là một nhân tố đặc biệt đáng để học hỏi. Đây chính là nghệ thuật sống mà không phải ai cũng ngộ lên được cảnh giới này. Chỉ làm được điều này thôi, ta đã có thể sống hạnh phúc hơn, thêm bạn bớt thù tận hưởng điều tuyệt vời từ nhân gian rồi.


Có tài mà cậy chi tài:

Khôn mà làm như ngu, mới là khôn kín. Tức là cái khôn của mình không khiến cho người khác ganh ghét, đố kỵ và cảm thấy tự ti về bản thân mà ngược lại khiến họ cảm thấy thông minh hơn, tốt đẹp hơn khi bên cạnh mình. Đây là đẳng cấp tiếp nối của chữ “lễ”. Gnouh cũng đang học điều này đã lâu, nhưng vẫn chưa thể ngộ ra hoàn toàn được, nhiều lúc vẫn bị cái ngông của tuổi trẻ lấn át cái tỉnh thức của tâm hồn. Biết vậy nên mới cần phải tu dưỡng nhiều hơn nữa ^^

Ân và oán:

Ân càng thâm thì oán càng sâu: không ai muốn thừa nhận sự bất lực của mình, và muốn kẻ khác giật dây mình chỉ vì mình lỡ bị mắc ân từ người đó. Mà cái ân này thường không phải do chính mình nhờ vả mà họ tự dưng tự giác ấn vài người mình. Họ tưởng đó là việc nghĩa nên làm, nhưng kỳ thực cần xét xem đối phương có thực sự cần hay không. Với những người có cái ngông lớn và tự ái cao, gieo ân chỉ tổ khắc sâu cho họ sự bất lực mà họ đã từng mắc phải. Nên thay vì nhớ ân, họ lại chỉ nhớ oán. Đối với người ban ân cũng vậy, họ tưởng điều đó là giúp người, nhưng có thực sự là vậy? Là giúp một cách tự nhiên chân thành hay trong lòng lại đòi hỏi một điều gì đó ngược lại, là cảm giác được tôn vinh, kính trọng, là món nợ sẽ được trả ở thì tương lai? Cần phân biệt rõ, vì như vậy, ta mới biết cách giúp đỡ người khác mà không khiến họ khó xử, thấy họ thấp kém. Đây không chỉ là sự tinh tế trong giao tiếp, mà ẩn dụ cho cả một lối sống chân thành, không vụ lợi.


Đạo cương nhu:

Nhu thắng cương, nhược thắng cường. Biết lấy đại cuộc làm trọng, kiểm soát được nỗi giận khi bị làm nhục, hóa giải nó như không có gì, dùng sự điềm đạm để khuất phục kẻ bạo hành. Có thể coi đây là ý nghĩa ẩn dụ của chữ “nhẫn”, không phải là không thể làm được, mà biết nhìn đến kết quả cuối cùng mà lựa chọn điều tốt nhất. Ở đây, tùy từng trường hợp mà biết phân biệt nên dùng nhu hay cương, để đạt được cái mục đích cuối cùng.

 

Biết...sống:

Khôn, chết. Dại, chết. Biết...sống 😂: nói chung đây là phần đúc rút của 5 cái trên, biết sống tức là linh hoạt thái độ tùy theo hoàn cảnh, đối tượng tiếp cận và môi trường để đưa ra phương án ứng biến hợp lý, thuận tình thuận người thuận cơ, biết lúc nào nên cương hay nhu, thủ lễ hay thủ dũng, biết tỏ ra khôn ngoan hay dại khờ, từ đó đạt được mục đích của buổi gặp gỡ.

Nói thì dễ chứ vận dụng được nó cần cả một đời người. Nhiều người đầu đã có sạn vẫn mắc những sai lầm căn bản nhất chỉ vì nhất thời không vượt qua được bản ngã của chính mình. Tất nhiên thời nay mọi thứ dễ sống dễ thở hơn thời trước rất nhiều rồi, nhưng những bài học này vẫn tồn tại giá trị nhất định trong hành trình tu dưỡng của một con người. Nay hứng lên review hơi nhiều, lưu lại nhắc nhớ mình sau này^^

5 (100%) 1 vote

Leave a Reply