REVIEW SÁCH HỒI KÝ CỦA CỐ CHỦ TỊCH TẬP ĐOÀN HUYNDAI: KHÔNG BAO GIỜ LÀ THẤT BẠI, TẤT CẢ CHỈ LÀ THỬ THÁCH

Với việc viết sách hồi ký trên, ông Chung Yu Yung - Nhà sáng lập và là cố chủ tịch tập đoàn Huyndai đã để lại di sản lớn cho cả dân tộc Hàn Quốc và các bạn trẻ đang nỗ lực vươn lên trong hành trình khởi nghiệp.

Sách hồi ký của chủ tịch Huyndai kể về tuổi thơ và cuộc đời của ông, với những giấc mơ thoát nghèo cho bản thân, gia đình và đất nước Hàn Quốc. Tóm tắt lại thì chỉ có vậy, nhưng đọc từng phần mới thấy hết sự truân chuyên để rồi thán phục trước sự vĩ đại của một tầm nhìn, của ý chí sắt đá quật cường, vượt lên cả những suy nghĩ thông thường của con người.

Bài học 1: Giới hạn của con người nằm ở sự chấp nhận của bản thân

Ông Chung Yu Yung chỉ là nông dân học hết cấp 1, tầm nhìn của cha ông, giống như bao thế hệ nông dân Hàn Quốc lúc bấy giờ, chỉ giới hạn trong phạm vi cánh đồng, cái nhà cái cuốc lo cho con cái. Ông học được ở người cha mình đức tính siêng năng, kiên trì, nhưng ông hơn cha ông từ sự quyết tâm vươn lên, không chấp nhận số phận theo cách cũ.

Cả 3 lần trốn nhà lên thành phố tìm cách đổi đời, ông đều bị cha ông, bằng cách này hay cách khác, dùng lời lẽ cho đến tình cảm thuyết phục ông trở về với công việc đồng áng. Ông nhớ tới thân phận con ếch ngồi đáy giếng, hay con rận luôn kiên trì vượt qua bát nước để tiếp cận được thành giường, để tự vực lại tinh thần và làm bài học cho chính mình. Kể cả sau này trong mỗi thời khắc của cuộc đời, ông đều dùng một cách cũ: vận dụng bài học con rận để kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi nó thành hiện thực.

 

Từ cách ông viết hồi ký, tôi hiểu ra rằng, giới hạn của chúng ta không phải nằm ở vật chất bên ngoài, thể chất bên trong, không phải nằm ở đôi tay, đôi mắt hay cái miệng tìm kiếm món ăn ngon mỗi ngày. Giới hạn của chúng ta là sự chấp nhận: đi tiếp hay dừng lại. Mọi thứ trên đời không có đúng sai, đúng ở thời điểm này rồi cũng sẽ sai ở thời điểm khác, đúng ở người này nhưng sai ở người khác. 

Mọi thứ nằm ở nhận thức, giác ngộ và sự chấp nhận giá trị của mình trong hoàn cảnh, môi trường đang tồn tại hay không. Chỉ có bạn mới trả lời được câu hỏi bạn đặt ra. Tính không của nhà Phật cũng tỏ rõ điều này, hiểu và đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, hoàn cảnh thay đổi nhưng nếu con người không chấp nhận thay đổi, kết cục cũng chỉ có một mà thôi.

Tôi không thích dùng 2 từ "số phận" để gán ghép cho cái tầm thường trong suy nghĩ chấp nhận của con người. Tôi là người duy tâm và tín tâm, tôi tin con người gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy, tôi tin những việc làm kiếp trước sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời mình ở hiện tại, nhưng không có nghĩa nó trở thành "số phận" quyết định cuộc đời ta sẽ thế nào. Nó chỉ là "số mệnh" đặt ta trong hoàn cảnh đó, rèn giũa ta bằng những thử thách, còn "số phận" nằm ở tư duy và hành động của ta, nằm ở sự chấp nhận của ta với những biến thiên thống thiết của cuộc đời. Vậy nên, lựa chọn viết nên lịch sử cho cuộc đời mình thế nào chỉ là do ta, không phải do ông trời hay cha mẹ, kẻ thù, ân nhân của ta.

Bài học 2: Uy tín chính là tài sản lớn nhất của một con người

Từ tay trắng, tài sản lớn nhất mà ông Yun có chính là sự kiên trì, siêng năng không mệt mỏi và tính thật thà, luôn hết lòng với công việc. Ông xây dựng uy tín từ chính bản chất con người mình, gây dựng được niềm tin từ những người xung quanh. 

Thực ra, cá nhân tôi thấy rằng, uy tín của ông còn đến từ khát vọng dân tộc mạnh mẽ, sự quyết tâm, tính chính trực cũng như mong muốn đóng góp những điều tốt nhất cho dân tộc, cho khách hàng đã truyền cảm hứng cho những đối tác, bạn hàng của ông. Nếu nói theo quy luật hấp dẫn hay nhà giả kim, nếu bạn tin vào điều gì đó đủ lớn, vũ trụ sẽ cùng hợp lực lại để giúp bạn.

Uy tín là thứ không thể mua bằng tiền, nó cần thời gian và rất dễ bị đánh mất nếu bản lĩnh, lý tưởng của chúng ta không đủ lớn để vượt lên khỏi những cám dỗ trong đời. Sống hết mình với những giá trị mà bạn trân quý, bám theo lý tưởng mà bạn theo đuổi, đấy chính là di sản lớn nhất của cuộc đời.

Bài học 3: Trân trọng giá trị gia đình

Khi viết tự truyện, tác giả cũng bày tỏ sự biết ơn đối với người vợ cùng đồng kham cộng khổ với ông. Vợ ông đi cùng ông từ lúc cơ cực cho đến khi giàu có, vợ đã giúp ông tung cánh mà không giới hạn những khả năng của ông từ sự giới hạn nhận thức của mình. Ông cho rằng một người vợ đảm đang không nhất thiết phải hỗ trợ chồng trong công việc, phải chia sẻ được với chồng những gánh nặng, mà chỉ cần để ông an tâm tập trung vào việc mình làm.

Quan điểm này phù hợp với lối tư duy của phụ nữ truyền thống. Với xu hướng hiện tại, tôi vẫn cho rằng vợ chồng phải có cùng một nhận thức, tần số năng lượng, đủ yêu thương, trân trọng để cảm thông cho nhau và chia sẻ được những áp lực trong cuộc sống. Những sự lệch pha quá lớn từ quan điểm cho đến văn hóa, trong lối sống vội vàng như hiện nay cũng dễ dẫn đến mâu thuẫn đi xa, phá vỡ một mối quan hệ vốn không còn nhiều ràng buộc bởi những nghi thức, lễ nghĩa như trước kia nữa.

Cuốn tự truyện của ông cũng chia sẻ những mất mát trong gia đình, trải nghiệm để hiểu và trân trọng những giá trị mà mình đang có. Sau tất cả, mọi thứ nên cần được cân bằng. Ông đã là một công dân Quốc dân, một lãnh đạo vĩ đại, nhưng vẫn phải đảm bảo trở thành một người chồng và người cha trách nhiệm. Chiêm nghiệm lại cuộc đời trước bao nhiêu biến cố, ông tự thấy trân trọng hơn những giá trị gia đình. Đây cũng là bài học đáng quý cho những doanh nhân trẻ, khi quá tập trung vào sự nghiệp mà bỏ qua những điều tốt đẹp mà mình đang có.

Khi viết tự truyện, chúng ta thấy được chân dung của ông cũng như tinh thần của một dân tộc Hàn Quốc. Những bài học của ông chính là di sản to lớn mà ông để lại cho các thế hệ tiếp nối, minh chứng cho hàng triệu cuốn sách được bán ra và tái bản liên tục. Tôi thực sự đã khóc khi đọc đến những nội dung khi ông kể về tuổi thơ trốn nhà ra đi, nhưng lại bị người cha và những rào cản từ xã hội, định kiến  và chiến tranh bó buộc lấy đôi chân của ông, khiến ông chỉ có thể vùng vẫy trong bế tắc.

Nội dung chân thực, những câu chuyện hấp dẫn, giọng văn giản dị nhưng lột tả được cả một tinh thần lớn và một trái tim đầy hoài bão, thật là một tác phẩm xuất sắc cả về phương diện văn học lẫn trí tuệ. Tại Việt Nam, dịch vụ viết tự truyện cũng bắt đầu xuất hiện những năm gần đây và trở thành xu hướng của lớp doanh nhân trưởng thành, muốn để lại di sản cho hậu thế và cổ vũ tinh thần khởi nghiệp của lớp trẻ.

Huong Gnouh

Leave a Reply